Cà phê vẫn luôn luôn đắng và tựa như cuộc sống nhưng nó làm cho ta tỉnh táo hơn….
Em nhớ những ngày đông đầy mưa
Bỏng môi ngụm cà phê đắng
Chiếc áo chật vai, những sợi len dài tung tãi
rối bời…
…Áo len mỏng
Bồn chồn cơn lạnh
Có anh rồi
Sao vẫn nhớ đông xưa?