Thu trong miên man nỗi nhớ. Thu trong hoài niệm xa xôi.
Mùa thu này anh ngồi đợi mưa ngâu
Gọi tên nhau bên cầu Ô thước
Chỉ mỗi mình thôi nào ai biết được
Câu thơ xưa chợt thắm giữa thu vàng.
Thu sớm nhé ngập ngừng trong nỗi nhớ
Gió phiêu bồng sương lạnh thấm bờ vai
Khung trời nhớ đưa tình về phiêu bạt
Lá thu buồn gầy guộc tiễn chân ai.
“Ta ở lại giữ tròn ngày thu cũ
Giữ vầng trăng lơ lửng phía trời xa
Giữ màu son đừng chóng vội phôi pha
Ta chống chếnh giữ nguyên lành nỗi nhớ…”