Anh có về cùng với gió rong chơi
Phố dang tay chở mùa vàng đi dạo…
Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta cũng cảm thấy lẻ loi và cõi lòng trống vắng. Nhưng không phải ai cũng đủ dũng khí để thừa nhận sự lẻ loi, cô đơn của mình.
Có những khoảng trống, không thể lấp đầy, không thể bỏ mặc và không thể thay thế…
Cảm ơn mùa thu đưa anh đến bên em
Để lá quạnh hiu sẽ chẳng còn trút đổ
Con đường xưa chỉ mình em cô lẻ
Giờ có một người chia sớt những buồn vui
Từng khoảnh khắc thời gian hằn lên vết rạn
Cuối con đường bóng đổ, dáng chiều phai…