Mưa và nỗi nhớ …!!!

Mưa – chính là lúc mà thời gian và không gian lắng đọng lại, chậm chạp trôi. Tất cả mọi thứ đều cô đọng thành nỗi nhớ pha chút buồn mênh mang… “Tôi  thả nỗi nhớ qua kẽ tay Và ngắm chúng rơi như cafe nhỏ giọt Nỗi  nhớ đủ vị đắng và ngọt Chợt…

Ghost of a Rose

“Promise me , when you see, a white rose you’ll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose” The valley green was so serene In the middle ran a stream so blue A maiden fair, in despair, once had met her true love there and…

The past

“Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại,Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại” … Có những “Miền nhớ” đẹp Có những “Miền nhớ” xa xăm …và cả những “Miền nhớ” khó định hình về tình cảm. Em tìm gì trên phố mùa Thu Chỉ lá vàng và dòng người lướt vội…

Mưa …!

Ngồi nghe mưa rơi và đếm những cơn mưa đi qua cuộc đời. Có thể không nhớ hết được những cơn mưa, như những kỷ niệm mà mấy ai nhớ hết. Nhưng nếu có không nhớ hết thì đã sao, vì cuối cùng những cơn mưa cũng tan biến vào hư vô!

mưa

Nice words

Để trở thành một người thực tế, trước hết hãy tin vào những điều kỳ diệu.

(David Ben Gurion)

funny-pictures-sad-cat-blackandwhite

Autumn wind & Brillant Color

The season starts with hints and whispers. Autumn’s first glimpse comes in the glint of firey color amidst the green, the first note caught in a cool crisp breeze. But autumn, like spring, comes quickly after that first glimpse. Spring bursts forth in green, springing up, exhilarating like a rockets swift ascent. Autumn bursts asunder in a brilliant panoply of color, awesome like some blazing wreckage plunging to crash in the bleakness of winter. Spring is stitched together in its glory, Autumn unravels in the midst of its splendor. The two seasons are alike in displaying beauty, but are different in nearly every other aspect.

autumn-wind

Life & wind

Cuộc đời chỉ như cơn gió thoảng… Tất cả mọi thứ âm thầm dắt díu nhau đi qua…!

wind-from-the-sea

wind-from-the-sea – delicately painted wind blown curtains

Dandelion – Wind is my love

Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây… Giây phút ấn tượng nhất của loài…

Thu ca

Lạnh lùng sương rơi heo may
Buồn ngơ ngác bóng chim bay
Mây tím giăng sầu đó đây
Ngày đi chiều mang sầu tới
Làn sương chiều thu lả lơi
Tiếng mưa rơi đều trên lối

Boulevard

Never knew that it would go so far
When you left me on that boulevard
Come again you would release my pain
And we could be lovers again

Farewell – Avantasia

Days had come, winters had gone,
and we gamboled like siblings in Paradise.
I was your knight, holding you tight
as a brother when I saw your crying eyes.
Time went by and we had to say goodbye.