Con đường giấu nỗi buồn vào những bước chân qua
Mùa thu giấu nhớ mong vào thơm nồng hoa sữa
Đêm giấu tiếng thở dài vào những cơn mộng mị
Dòng sông giấu đợi chờ vào những chuyến đò ngang
Em bắt chước con đường giấu nỗi buồn vào những bước chân
Nên mọi lối đi đều dẫn về chốn hẹn
Em bắt chước mùa thu giấu nhớ mong vào những cành hoa sữa
Nên phố dài xao xác bước anh qua
…..
(Phương Thoa)
Em giấu mình vào sâu thẳm những trang thơ
Nét mực xanh gầy như dáng em ngày nhớ
Em lang thang tìm nhặt những mảnh tình yêu đã vỡ
Ghép thành bài thơ..thương nhớ..một thời..