Khi mùa thu ra đi …

Em giờ rất xa mùa thu cũng rất xa
Chỉ có nắng tháng mười vàng ươm là cùng anh trở lại
Như những sợi tơ lòng còn vương mãi
Mùa đông hanh hao gọi má em hồng…

khi mùa thu ra đi

Hết mùa thu cất hoa sữa để dành
Trong trang vở mong hương yêu còn mãi
Nhưng mùa yêu một đi không trở lại
Hoa sữa nhạt dần rồi quên lãng trong nhau.

Tháng tám rồi cũng sẽ qua, một nửa mùa thu còn lại rồi sẽ phải dừng bước bởi mùa đông…

khi mùa thu ra đi

Sợi tơ nào vướng víu chốn hư không

Cơn gió nhẹ có tan mùa bão tố?

Chiếc lá chao nghiêng vỡ buồn nức nở

Ráng chiều vương như một vết thương lòng…

Xin xóa dần bao kỷ niệm tươi hồng

Trả lại buồn vui phai màu ký ức

Lối nhỏ chông chênh cũng đừng ray rứt

Gom trời yêu… làm điểm tựa yên bình.

(Ngọc Yến)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *