Mùa thu lá đã rụng vàng ngập đầy lối anh đi… Mùa thu vẫn từng chiều đợi bước chân em về… Biết đâu một ngày mùa thu chính tại nơi đây, ” … ” sẽ bắt đầu!
Mưa thu mỏng manh như điều dĩ nhiên phải đến, như niềm tin dễ vỡ mà không buốt như mưa đông để em ngại ra đường. Với em mùa thu không thể thiếu những cơn mưa. Mùa thu trong mưa – em vẫn hay gọi mùa thu như thế cho đến khi một người ra đi..?..
Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man…
Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
Rơi hờ hững trong đìu hiu gió cuốn…