Giữa thu người về phố vắng Nhẩn nha thấy cây thông già Trái bàng qua môi chát đắng Sót lại giữa chiều hạ xa… Đêm đi qua đây rất khẽ Lá rơi nghiêng xuống vai người Góc phố bây giờ quạnh quẽ Ngọn đèn vàng quạch chơi vơi. Se se hơi sương trên tóc Mái…
Category: Suy ngẫm
Tặng những mùa xưa
“Anh quay về hoài niệm giữa chiêm bao Chợt hoảng hốt cây đến mùa trút lá…” Trời chớm thu rồi em thấy chưa Nắng không vàng nữa chỉ hanh vừa Heo may mưa rắc hơi se lạnh Mây đọng lưng trời cánh nhạn đưa…. ….Trời chớm thu rồi em biết chưa Anh đong thương nhớ…
Ngày của quá khứ…
Còn lại gì cho năm tháng đã qua Một thời yêu, và một đời tiếc nuối Một người đi mãi, và một người theo đuổi Quá khứ nào trở lại ở tương lai. Có nỗi buồn viết từ ngày hôm qua Gần Xa lắm … Như cơn gió mùa đông se sắt Trong cái nắng…
Mùa Đông Chia Đôi
Tác giả : Khánh Ngọc Em có hay mùa đông đã về Trời se lạnh gió heo may Từng làn mây trôi lững lờ Gió lạnh vai gầy Sương trắng bay Trong gió đông gửi bao nỗi buồn Lòng anh thầm nhớ thương em Đợi chờ em trong giá lạnh Để anh được sưởi ấm…
Gửi nỗi nhớ vào thu
Thu trong miên man nỗi nhớ. Thu trong hoài niệm xa xôi. Mùa thu này anh ngồi đợi mưa ngâu Gọi tên nhau bên cầu Ô thước Chỉ mỗi mình thôi nào ai biết được Câu thơ xưa chợt thắm giữa thu vàng. Thu sớm nhé ngập ngừng trong nỗi nhớ Gió phiêu bồng sương…
Không còn mùa thu
Mùa thu đó không dành cho em nữa, Con đường cứ dài nhưng nắng ở đằng sau Tình yêu không thể là những phép nhiệm màu Để hai chiếc bóng cùng đổ về một phía Có con đường nào hình tròn không anh nhỉ Để đi ngược chiều ta vẫn được gặp nhau Nắng đã…
Điều không thể hiểu
Chẳng bao giờ anh hiểu được đâu Chiều hạ vàng mưa chợt về ướt tóc Cơn gió nóng bỗng quay cuống se sắt Không khói lam chiều mà nỗi nhớ đầy vơi. Hạ còn nồng nhưng phượng vĩ vẫn rơi Ngơ ngác loài ve kêu thương cành lá Âm ỉ cháy xác phượng hồng lả…
Bây giờ… mùa thu
Gió tháng tám vu vơ rồi sẽ thổi về Cánh bãi sẽ ngô mềm vai áo Lá sẽ mượt sau những ngày giông bão Nhịp tim mình rồi mạch lạc như xưa… Sẽ đến ngày tóc mình ngả vào thu Hoa bèo tím chẳng mong manh như trước Chim nhạn sẽ bay về thưa thớt…
Chiếc lá đầu tiên
Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm…
Trường xưa
Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn…
Cà phê vẫn luôn đắng
Cà phê vẫn luôn luôn đắng và tựa như cuộc sống nhưng nó làm cho ta tỉnh táo hơn…. Em nhớ những ngày đông đầy mưa Bỏng môi ngụm cà phê đắng Chiếc áo chật vai, những sợi len dài tung tãi rối bời… …Áo len mỏng Bồn chồn cơn lạnh Có anh rồi Sao…
Mùa thu không trở lại
Cô bé ấy có một lần nói khẽ Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong Em ngủ rồi, em có dậy nữa không? Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng Mỏng mảnh quá lời yêu không đủ…