“Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch thảo Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi !
Thạch thảo mong manh
Em đi tìm nhánh Thạch Thảo trong mơ Mang ép thành một màu tinh khiết Vẽ lên anh bức chân dung ngày trước Nét mi cong khuất dưới làn mưa *** Em đi tìm nhánh Thạch Thảo ngày xưa Mà anh đã một thời trao tặng Em đánh rơi giữa cuộc đời thầm lặng Bởi…
Trường xưa
Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn…
Cà phê vẫn luôn đắng
Cà phê vẫn luôn luôn đắng và tựa như cuộc sống nhưng nó làm cho ta tỉnh táo hơn…. Em nhớ những ngày đông đầy mưa Bỏng môi ngụm cà phê đắng Chiếc áo chật vai, những sợi len dài tung tãi rối bời… …Áo len mỏng Bồn chồn cơn lạnh Có anh rồi Sao…
Tản mạn thu …..
Xin anh đừng đổ lỗi tại mùa thu Dẫu nắng cứ rưng rưng buồn lặng lẽ Hạ qua rồi mới hay không thể Bao vu vơ đã cháy đến cạn cùng Anh có về miền cổ tích xưa không Cho em gửi một nụ cười con gái Trên cỏ xanh nhớ thương nào nằm lại…
Mùa thu không trở lại
Cô bé ấy có một lần nói khẽ Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong Em ngủ rồi, em có dậy nữa không? Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng Mỏng mảnh quá lời yêu không đủ…
Quá khứ ấy…
Quá khứ ấy dẫu đã là những ngày rực nắng ban mai Em được sống Được yêu Được là mình…rất thật Những dịu dàng, hồn nhiên chân chất Ừ thì cuối cùng… cũng sẽ lãng quên thôi. ……………….
Khung cửa mùa thu
Mùa Thu về ngang cửa Em ngơ ngẩn trông gì? Hình như người đã hứa… Sẽ trở về, đôi khi.
Khi mùa thu ra đi …
Em giờ rất xa mùa thu cũng rất xa Chỉ có nắng tháng mười vàng ươm là cùng anh trở lại Như những sợi tơ lòng còn vương mãi Mùa đông hanh hao gọi má em hồng… Hết mùa thu cất hoa sữa để dành Trong trang vở mong hương yêu còn mãi Nhưng mùa…
Chờ Thu…. nghe tên mình vào quên lãng…
Có phải em, mùa thu? Ta bâng khuâng Tìm kỷ niệm trên dòng sông quên lãng… Kiếp mây ngàn, ta một đời lãng đãng… Em – mùa thu! Ta yêu đến vô vàn!
Cà phê ? — Nỗi nhớ!
“Dường như là vẫn thế em ko trở lại… mãi mãi là như thế anh ko trẻ lại…“ Em tìm gì trên phố mùa Thu Chỉ lá vàng và dòng người lướt vội Chẳng có anh và một thời vụng dại Ký ức ngày xưa mất tích tự bao giờ… Cứ lặng im một nỗi nhớ…
Cà phê chiều mưa…
Pha ly cà phê bằng nước mắt Thêm chút ngọt ngào hương vị ngày xưa Quyện vào mịn màng bột đắng cà phê Cũng thơm trên môi như chiều nào vẫn thế …. ….. Cùng mưa Bên ly cà phê nguội lạnh Trong mưa Đố ai biết Người đang khóc Thật lòng.
Thinking about past
Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại, Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại… Người ta có thể trở lại để bước đi trên con đường quá khứ, nhưng những bước chân ấy sẽ chẳng bao giờ về lại điểm ban đầu
Love To Be Loved By You
Baby, tell me how can I tell you That I love you more than life? Show me how can I show you That I’m blinded by your light. When you touch me, I can touch you To find out the dream is true. I love to be loved by you.